Chính phủ
Tổng thống Áo được quyền triệu tập và kết thúc phiên họp quốc hội và trong một số điều kiện có thể giải tán Quốc hội. Tuy nhiên, chưa có tổng thống Áo nào giải tán Quốc hội kể từ sau Thế Chiến thứ hai cho đến nay. Nguyên tắc là Quốc hội có thể kêu gọi bầu cử mới nếu cần thiết. Tổng thống yêu cầu một nhà lãnh đạo đảng, thường là lãnh đạo của đảng mạnh nhất, để thành lập chính phủ. Khi có đề nghị của Thủ tướng Liên bang, Tổng thống cũng bổ nhiệm các bộ trưởng.
Đại hội đồng Liên bang (Nghị viện) bao gồm hai viện - Hội đồng quốc gia (Nationalrat), hoặc Hạ viện, và Hội đồng Liên bang (Bundesrat), hoặc Thượng viện. Cơ quan lập pháp nằm trong Hội đồng quốc gia. 183 thành viên phục vụ cho một nhiệm kỳ tối đa bốn năm trong một hệ thống tổ chức ba tầng, trên cơ sở đại diện dựa trên tỷ lệ. Hội đồng Quốc gia có thể giải tán chính nó bởi một cuộc bỏ phiếu quá bán hoặc tổng thống có thể giải tán dựa khuyến nghị của Thủ tướng. Chín đại diện lập pháp của liên bang bầu 62 thành viên của Hội đồng Liên bang cho nhiệm kỳ 5 – 6 năm. Hội đồng Liên bang chỉ đánh giá các nghị định được thông qua bởi Hội đồng quốc gia và có thể trì hoãn nhưng không có quyền phủ quyết việc ban hành những nghị định này.
Các tòa án tối cao của hệ thống lập pháp Áo là Tòa án Hiến pháp; Toà án hành chính, với nhiệm vụ xử lý các tranh chấp quan liêu; và Tòa án tối cao đối với trường hợp dân sự và hình sự. Trong khi Tòa án Tối cao là tòa án sơ thẩm cao nhất cho ngành tư pháp, Tòa án hành chính là cơ quan giám sát đối với chính phủ hành pháp, và Tòa án hiến pháp chủ trì các vấn đề hiến pháp. Tổng thống Liên bang bổ nhiệm các thẩm phán của ba tòa án với các nhiệm kỳ cụ thể.
Các cơ quan lập pháp của Áo tại chín tiểu bang bầu thống đốc. Mặc dù hầu hết cơ quan, trong đó có cảnh sát, thuộc về chính phủ liên bang, các tiểu bang có trách nhiệm đáng kể cho các vấn đề phúc lợi và chính quyền địa phương. Lòng trung thành của các tiểu bang và địa phương là truyền thống và lịch sử của Áo.
Các Quan Chức Chính Phủ
Tổng thống Liên bang - Heinz Fischer
Thủ tướng Liên bang - Werner Faymann
Phó Thủ tướng - Josef Proell
Bộ trưởng Ngoại giao - Michael Spindelegger
Đại sứ Hoa Kỳ - Christian Prosl
Đại sứ Liên Hiệp Quốc - Thomas Mayr-Harting
Tổng thống Liên bang - Heinz Fischer
Thủ tướng Liên bang - Werner Faymann
Phó Thủ tướng - Josef Proell
Bộ trưởng Ngoại giao - Michael Spindelegger
Đại sứ Hoa Kỳ - Christian Prosl
Đại sứ Liên Hiệp Quốc - Thomas Mayr-Harting
Điều kiện Chính Trị
Kể từ năm 1955, tình hình nứoc Áo rất sự ổn định chính trị. Một chính trị gia tên tuổi thuộc đảng Xã hội, tiến sĩ Karl Renner, đã đứng ra thành lập chính quyền Áo sau thời kỳ chiến tranh, và đất nước Áo đã tổ chức tổng tuyển cử vào tháng 11 năm 1945. Cả ba chính đảng - các Đảng Nhân dân bảo thủ (OVP), Đảng Xã hội (sau này là Đảng Dân chủ Xã hội hoặc SPO), và Đảng cộng sản – nắm quyền đến năm 1947, khi ĐảngCộng sản rời bỏ chính phủ. Đảng OVP sau đó đã dẫn đầu một liên minh cầm quyền cùng với Đảng SPO nắm quyền cho đến năm 1966.
Giữa năm 1970 và năm 1999, Đảng SPO nắm quyền cai trị đất nước một mình hoặc với các đối tác liên minh nhỏ khác. Năm 1999, Đảng OVP thành lập một liên minh với cánh tả, Đảng Tự do (FPO). Đảng SPO, đảng mạnh nhất trong cuộc bầu cử năm 1999, và đảng Xanh thành lập phe đối lập. Đảng FPO đã nhận được sự hậu thuẫn bởi vì các chiến thuật dân túy, và nhiều người lo sợ nó sẽ đại diện cho chủ nghĩa cực đoan cánh phải. Kết quả là, Liên minh châu Âu (EU) áp đặt một loạt các lệnh trừng phạt với Áo. Hoa Kỳ không tham gia xử phạt chính thức, nhưng cùng với Israel, cũng như các quốc gia khác nhau, cũng giảm liên lạc với Chính phủ Áo. Sau một thời gian 6 tháng quan sát chặt chẽ, EU dỡ bỏ lệnh trừng phạt, và Hoa Kỳ xem xét lại chính sách liên lạc của mình. Trong cuộc bầu cử năm 2002, Đảng OVP trở thành đảng lớn nhất, và sức mạnh của FPO giảm hơn một nửa. Tuy nhiên, OVP tiếp tục liên minh với FPO trong tháng 2 năm 2003. Trong cuộc bầu cử quốc gia vào tháng 10 năm 2006, Đảng SPO trở thành đảng lớn nhất, vượt qua OVP. Ngày 11 tháng 1 năm 2007, một Tổng Liên minh do đảng SPO dẫn đầu đã lên nhậm chức, với đảng OVP là đối tác. Trong tháng 7 năm 2008, sau nhiều tháng tranh chấp giữa các bên cầm quyền, liên minh sụp đổ khi Phó thủ tướng Wilhelm Molterer (OVP) kêu gọi bầu cử sớm. Cuộc bầu cử mới được tổ chức vào ngày 28 Tháng Chín 2008, và kết quả là hình thành một liên minh lớn giữa Đảng SPO và OVP.
Đảng Dân chủ Xã hội có truyền thống được nhiều ủng hộ từ giai cấp công nhân Theo đó, phần lớn sức mạnh của Đảng nằm ở các khu vực đô thị và công nghiệp hóa. Trong cuộc bầu cử quốc gia năm 2008, đảng Dân chủ Xã hội đã thu hút được 29,7% phiếu bầu. Trong quá khứ, Đảng SPO ủng hộ sự tham gia của nhà nước trong các ngành công nghiệp quan trọng của Áo, mở rộng các lợi ích an sinh xã hội, và một chính sách việc làm đầy đủ. Bắt đầu từ giữa thập niên 1980, SPO chuyển hướng tập trung cho tự do thị trường theo định hướng chính sách kinh tế, cân đối ngân sách liên bang, và thành viên Liên minh châu Âu. Sau cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008, SPO bắt đầu ủng hộ chính sách thuế đối với giao dịch tài chính toàn cầu và thuế tập trung từ các ngân hàng của Áo đã được chính phủ hỗ trợ trong giai đoạn khủng hoảng.
Đảng Nhân dân ủng hộ chủ trương chính sách tài chính bảo thủ và tư nhân hoá nhiều ngành công nghiệp quốc hữu của Áo. Đảng được sự hậu thuẫn của nông dân, chủ doanh nghiệp lớn và nhỏ, và một số cư sĩ nhóm Công giáo, chủ yếu là ở các vùng nông thôn của Áo. Trong năm 2008, Đảng nhận được 25,6% phiếu bầu. Trong năm 2008 đảng Xanh chỉ giành được 9,8% số phiếu, và trở thành Đảng nhỏ nhất trong Quốc hội.
Đảng Tự do hữu khuynh Áo (FPO) đã thể hiện sự bành trướng trong một loạt các cuộc bầu cử quốc gia và địa phương từ năm 2006. Trong cuộc bầu cử năm 2008, Đảng FPO thu được 18% phiếu bầu, tăng từ 11% so với năm 2006. Người lãnh đạo đã qua đời của FPO, ông Joerg Haider, đã tách khỏi Đảng năm 2005 để hình thành Liên minh-Tương lai- nước Áo (BZO). Trong khi BZO vừa đủ khả năng để gia nhập vào Quốc hội năm 2006 với 4,1% phiếu bầu, ông Haider đã lãnh đạo BZO đạt được thành tích ngạc nhiên với 10,7% số phiếu bầu trong cuộc bầu cử quốc gia năm 2008. Ngay sau khi ông Haider qua đời trong một tai nạn xe hơi, một số lãnh đạo đảng BZO đã trở lại đảng FPO nên vận may chính trị của BZO lại bị thoái hóa một lần nữa.
Tổng thống Liên Bang Heinz Fischer tái đắc cử nhiệm kỳ thứ 2 vào 25/4/2010